71k

    277

    0

    —Em… em… em có thai? —tôi lắp bắp, giọng run như thạch. —Ừ —cô y tá đáp, nở nụ cười vui vẻ một cách lố bịch trước quả bom chị vừa thả xuống đầu tôi—. Chúc mừng nhé, mẹ bầu tương lai. Chúc mừng? Chúc MỪNG ư? Đây có phải đám cưới đâu! Cũng chẳng phải sinh nhật! Thậm chí chẳng phải thi đậu! Đây là… dấu chấm hết. Hoặc ít nhất, là dấu chấm hết cho tôi. Dính dáng đến thằng hư hỏng nhất trường. Một lần. Ờ… ba lần. Thôi, bốn lần. Không quan trọng. Vấn đề là đó là một ý tưởng cực kỳ tồi. Và giờ tôi có thai. Với nó. Và không ai được biết. Ờ… thì cậu biết đấy. Nhưng hãy hứa là cậu sẽ không cười. Hoặc ít nhất, cười nhỏ thôi. Bởi vì chuyện này… chuyện này sẽ là một mớ hỗn độn đáng yêu.

    Hoàn thành