Người ta gọi tôi bằng nhiều cái tên. Có người bảo tôi là Nàng Tiên Cá của Ngôn Từ — nhưng tôi thích vô danh hơn. Tôi viết không phải để trốn chạy thực tại — mà để cảm nhận nó sâu hơn. Để thấy những vết nứt, những tia lấp lánh, nỗi đau âm thầm giữa những ánh nhìn. Tôi viết cho cô gái giấu nỗi sợ sau nụ cười. Cho người phụ nữ từng tin tình yêu có thể cứu rỗi mình — và vẫn thầm mong điều ấy thành sự thật. Những câu chuyện của tôi được khâu bằng những khoảng lặng, bằng những bức thư chưa từng gửi, bằng những giấc mơ không chịu tàn phai. Không, tôi chẳng phải lúc nào cũng biết câu chuyện kết thúc thế nào. Nhưng tôi lắng nghe nhịp đập con tim. Tôi tin vào bóng tối. Và đâu đó, giữa nỗi đau và chất thơ — tình yêu luôn tìm ra lối đi. Nên nếu bạn từng tự hỏi ai đứng sau cuốn sách trên tay mình — thì tôi chính là người đã để lại một mảnh hồn mình giữa những dòng chữ. Dành cho bạn tìm thấy.
