Author page header wrapper
Author avatar

Eva Basista


    144.4k

    807

    0

    - Không ai trên thế gian này cần một người phụ nữ ba mươi tuổi lạnh lùng như khúc gỗ đâu, - với những lời cay độc ấy, chồng tôi bước ra khỏi căn hộ, đóng sầm cửa lại. Mười một năm tôi sống bình yên. Có gia đình, từng hạnh phúc… Nhưng một ngày đã nghiền nát hạnh phúc ấy thành những mảnh vụn sắc nhọn, thứ vốn dĩ chưa bao giờ tồn tại. Chỉ là một ảo tưởng ngọt ngào. Chồng tôi phản bội, đập tan trái tim tôi, giày xéo nhân phẩm và lòng tự tin của tôi, và giờ anh ta muốn cướp đi tất cả khỏi tôi. Những đứa con của tôi. Để ngăn chặn anh ta - tôi đã đồng ý với một đề nghị hết sức kỳ lạ…

    Hoàn thành

    109.3k

    409

    0

    - Bố ơi, giải thích cho con chuyện gì đang xảy ra đi, - tôi cố gắng tìm hiểu tình hình. - Tại sao con phải thu dọn đồ đạc và đi với bố? - Vì con sắp có đám cưới, - câu trả lời đơn giản của ông khiến tôi bàng hoàng. - Và hôm nay con phải gặp vị hôn phu của mình. Vậy nên mau chuẩn bị đi và đừng hỏi thêm câu nào nữa. - Đám cưới nào cơ? - tôi lắp bắp trong sự sốc, toàn thân tê dại. - Bố đùa ác quá đấy! - Đây không phải đùa, mà là sự thật hoàn toàn, - ông đáp. Tôi không tin vào tai mình. Làm quái gì có chuyện đám cưới với vị hôn phu gì ở đây! Cuộc sống của tôi ở đây đang sôi động lắm! - Con sẽ không đi đâu cả, càng không kết hôn, - tôi phản đối. - Margo, ý con chẳng quan trọng với bố, - ông chẳng thèm để ý đến sự phản kháng của tôi. - Cuộc hôn nhân này sẽ có lợi cho tất cả. Bố sẽ kết hợp công việc kinh doanh của mình với một đối tác tuyệt vời và đáng tin cậy, còn điều đó sẽ cứu con khỏi những sai lầm.

    Hoàn thành

    348.9k

    1k

    0

    "Không thể ghi lại những thứ này trên giấy," anh ta cởi bỏ ánh nhìn. "Trong thời gian hợp đồng có hiệu lực, tôi sẽ có quyền truy cập không hạn chế vào cơ thể em và sẽ chiếm đoạt em nhiều lần tùy theo ý muốn." Tôi càng rúc sâu hơn vào ghế sofa. Tôi còn mong chờ điều gì chứ? Mỗi tuần một lần ư? Đồ ngốc. "Điều quan trọng nhất em phải làm là luôn luôn sẵn lòng và thực hiện mọi ham muốn dâm dục của tôi," giọng anh ta bắt đầu vang lên những âm điệu thèm khát, trong mắt bừng lên ngọn lửa dục vọng. "Trong bốn tháng tới, tôi là chủ nhân của em. Giờ em là của tôi." Tôi đã ký hợp đồng với một tỷ phú đồi bại để cứu mạng sống của em trai và cũng là để cứu chính mình. Tôi không muốn làm điều này, nhưng cuộc đời chẳng bao giờ hỏi ý ai.

    Hoàn thành

    394.2k

    611

    0

    Sinh nhật bạn trai tôi kết thúc trong cảnh tôi không thể nào ngủ được, lòng dạ quặn thắt. Ký ức cứ đưa tôi trở về với anh chàng tóc vàng ấy, người đã mê hoặc tôi bằng đôi mắt xanh biếc. Nhưng chúng tôi không thể ở bên nhau, bởi anh ấy đã có vợ, còn tôi có bạn trai. Và tôi phải làm gì đây? Phải làm sao trong hoàn cảnh này khi trái tim tan nát, còn lý trí thì bảo rằng đừng nên nghe theo nó...

    Hoàn thành

    368.8k

    1.1k

    0

    - Đừng động vào! Cô ấy là gái của tôi, - từ đâu đó, Mykhailo bỗng xuất hiện. Tôi nhận ra giọng nói của hắn. Tôi quay lại. Đúng là hắn. Hắn giật mạnh tôi về phía mình. Tay hắn vòng qua eo tôi. - Gái của anh? - người đàn ông hỏi với giọng nghi ngờ, tay bóp chặt ly rượu. - Phải, - hắn siết tôi chặt hơn, khiến tôi khó chịu. Lúc này, tôi muốn cho cả hắn một trận nữa! Tôi giận hắn lắm! Nhưng ngay lúc đó… Tôi cảm thấy đầu gối mình run lên vì tên điên đó. - Thế sao cô ta không đeo vòng cổ? - hắn gằn giọng. - Cô ấy đã tát tôi! Mà anh có biết điều đó nghĩa là gì không? - Thì đừng có động tay vào tôi! - cảm xúc trong tôi tuôn trào như suối. Tôi không thể nói hết. Mykhailo bịt miệng tôi bằng tay và nói: - Tôi biết, nhưng cô ấy mới vào nghề, - hắn đáp và nói thêm. - Cô ấy quên đeo vòng cổ rồi. - Loại này phải dạy dỗ nghiêm khắc mới được. - Để tôi lo vụ đó, - hắn nói và kéo tôi đi sang một bên.

    Hoàn thành

    850.8k

    2.3k

    0

    - Em bị sa thải, - giọng anh vang lên. - Không chỉ bị sa thải, mà còn kèm theo một lời giới thiệu khiến em chỉ có thể làm lao công tối đa. Không biết cẩn thận và có trách nhiệm thì suốt đời cứ quét lá với rác đi. Việc đó không cần nhiều não. Anh quay người bỏ đi. Lòng tôi lạnh toát. - Không! - Tôi đột ngột đứng dậy khỏi đầu gối và chạy theo anh. - Anton Oleksandrovych, đừng sa thải em! Em xin anh! Em sẵn sàng làm mọi thứ! Nhưng đừng sa thải em! Tôi níu lấy tay áo sơ mi của anh, thứ che đi thân hình vạm vỡ. Anh quay lại, hừ một tiếng và hỏi với giọng không hài lòng: - Em sẵn sàng làm gì? - Mọi thứ! - Tôi siết chặt tay áo sơ mi của anh hơn. - Thực sự là mọi thứ? - Ánh mắt người đàn ông lướt qua cơ thể tôi một cách kỳ lạ. Tôi đã nhầm lẫn các gói hàng, thay vì một món quà bình thường, sếp tôi lại tặng cho đối tác kinh doanh của mình một món đồ chơi từ cửa hàng tình dục...

    Hoàn thành

    330.3k

    1.1k

    0

    - Mày nuốt mất lưỡi rồi à? - Ánh nhìn bỏng rát của hắn dán chặt vào môi tôi. - Sao thế? Lúc nãy còn cãi nhau om sòm với tôi, cả nửa thành phố nghe thấy, giờ lại im lặng… Thôi thì tôi sẽ coi sự im lặng của mày là sự phục tùng, vì mày biết mày đang gặp rắc rối rồi. - Chính anh là người gây ra chuyện này! - Tôi gom hết sức lực, mạnh dạn đáp lại. - Tôi chỉ đang qua đường, còn anh… - Còn tôi sao? - Tay phải hắn đặt lên chân tôi và hơi kéo váy lên. - Anh lẽ ra phải ra khỏi xe và xin lỗi, chứ không phải xúc phạm. - Tôi cảm thấy nó đang cao dần, đã đến giữa đùi. - Những lời biện hộ đó chẳng giúp được gì cho mày đâu. - Hắn nói, nhìn thẳng vào mắt tôi, rồi siết chặt chân tôi - nơi nổi đầy những nốt da gà. - Mày vẫn sẽ ngậm trong miệng thứ mà mày đã vẽ lên nắp capô của tôi thôi.

    Hoàn thành