Chương 1

Tôi bước ra khỏi chiếc xe hơi đắt tiền và đưa mắt nhìn quanh. Trên đầu tôi, những dãy núi trắng xóa sừng sững, tôi hít một hơi thật sâu làn không khí lạnh giá. Giấc mơ của tôi đã thành hiện thực.

- Cuối cùng chúng ta cũng đến nơi. Chân tôi tê cứng cả rồi, - Dmitro, người bạn lâu năm của tôi, xuất hiện bên cạnh và dùng tay xoa bóp cơ thể một cách điên cuồng. - Ở đây lạnh thế này.

Mặc một chiếc áo khoác thời trang mỏng manh, toàn thân anh ta run lên, mái tóc vàng hoe bị gió mùa đông thổi tung. Vẻ ngoài của anh ta chẳng ăn nhập gì với thời tiết cả.

- Trông cậu chẳng giống một người đi leo núi, mà giống như sắp đến xứ sở nhiệt đới ấy, - tôi nhận xét với giọng mỉa mai và kéo chặt hơn chiếc khăn len ấm áp quanh cổ. Đó là quà bà ngoại tôi đan cho.

Đôi mắt xám của anh ta liếc nhìn tôi đầy khó chịu. Tôi biết Dmitro từ thuở ấu thơ. Chúng tôi sống trên cùng một con phố ở thị trấn nhỏ, cùng học một trường. Tôi luôn thấy ngạc nhiên trước ham muốn mãnh liệt của anh ta trong việc làm hài lòng người khác, ngay cả khi điều đó gây hại cho chính mình.

- Dmitrik yêu quý, bây giờ chúng ta sẽ vào nhà và sưởi ấm thôi, - một cô gái tóc vàng, tên là Alisa, mặc chiếc áo lông ngắn màu xanh da trời, nắm lấy tay chàng trai và kéo đi.

Trước đây, với cử chỉ như thế này, hẳn tôi đã ghen tị, nhưng bây giờ tôi chẳng còn quan tâm. Hồi cấp ba, tôi và Dmitro từng hẹn hò với nhau. Khi chúng tôi lên thành phố lớn để học đại học, chúng tôi đã chia tay. Và tôi đã phải mất một thời gian dài mới quên được anh ta. Nhưng bây giờ tất cả đã là quá khứ, tôi đã lật sang trang mới và bước tiếp.

Tôi nghe thấy tiếng tuyết kêu lạo xạo phía sau, nhưng không quay đầu lại, chỉ đơn giản đi theo Dima và Alisa. Phía trước là một ngôi nhà gỗ, xung quanh mọc lên những cây linh sam xanh tốt. Tôi say sưa ngắm nhìn những hàng cây và tự nhủ sẽ phải chụp vài tấm ảnh.

Bên cạnh tôi, một bóng dáng đàn ông vạm vỡ xuất hiện, mặc áo khoác da đen với cổ áo lông trắng.

- Tôi dám chắc rằng trước đây em chưa từng đến những nơi như thế này, - cho dù tôi có cố gắng tránh mặt anh ta thế nào đi nữa, thì David vẫn đuổi kịp và sánh bước bên cạnh.

Dáng đi đầy tự tin và giọng nói kiêu hãnh của anh ta khiến tôi phát cáu. Tôi chỉ liếc nhìn anh ta trong một giây. Vẻ mặt trơ tráo trên khuôn mặt ưa nhìn của anh ta càng làm tôi thêm tức giận.

- Làm sao tôi sánh được với vẻ đẹp như thế này, - giọng điệu đầy thù địch của tôi dường như chỉ khiến anh ta thêm thích thú.

- Không sao đâu, Nadiyko, - anh ta không rời đôi mắt xanh lục sắc sảo khác thường khỏi người tôi. - Ít nhất một lần em sẽ được sống như những người bình thường.

Một cơn gió lạnh buốt lướt qua khuôn mặt hài lòng của anh ta, làm xáo trộn mái tóc đen như nhựa thông. Anh ta theo phản xạ vuốt lại mái tóc. Trong suy nghĩ, tôi cầu mong anh ta sẽ bị ốm vì cái lạnh mùa đông và chết một cách đau đớn. Nhưng tôi chẳng nói gì cả. Tôi càng đáp trả, thì anh ta càng hứng thú trong việc chọc tức tôi.

- Ê! Các cậu quên tớ rồi à! – Người thứ năm trong chuyến đi của chúng tôi đuổi kịp chúng tôi.

Một chàng trai gầy gò, đeo kính, mặc một chiếc áo khoác len màu xám kỳ quặc. Kỳ quặc, luôn ở trong thế giới riêng của mình và suốt ngày chơi game online. Anh ta chưa bao giờ rời chiếc điện thoại khỏi tay. Tôi nghi ngờ anh ta bị nghiện game mãn tính.

- Maksim, tớ cứ tưởng cậu sẽ ở lại trong xe cơ, - David cười nói. – Không thể nào kéo cậu ra khỏi công việc của cậu được.

Maksim thở dài chán nản, ném một cái nhìn khó chịu về phía điện thoại và giấu nó vào túi áo khoác.

- Tớ vừa mất một lâu đài. Bọn nó đã phá hủy tớ như một thằng nhóc con.

Giọng nghiêm túc của anh ta khiến tôi ngạc nhiên. Tôi chưa bao giờ hiểu nổi làm thế nào lại có thể lo lắng một cách mãnh liệt như vậy vì một trò chơi bình thường.

- Bảo cậu thế nào nhỉ. Chuyện đó cũng có thể xảy ra, - David trả lời và vỗ vai an ủi.

Tất cả bọn họ đều là bạn tốt của nhau. Các chàng trai đang học năm cuối khoa luật. Ở đó Dmitro và David đã trở nên thân thiết. Alisa là em gái của David, và cha của họ, hoặc là một đại biểu hội đồng tỉnh, hoặc là một nhân vật quan trọng nào đó trong chính quyền, vì vậy với địa vị của mình, họ luôn tỏ ra khá cao ngạo. Về phần Maksim, theo tôi biết, bố mẹ anh ta là những luật sư nổi tiếng. Tôi là một kẻ xa lạ giữa họ, xuất thân từ một gia đình công nhân bình thường, và lọt vào chuyến đi này một cách tình cờ. Bạn gái của David bị ốm và Dmitro đề nghị tôi đi cùng họ. Cả đời tôi mơ ước được lên núi và tôi đã vui vẻ đồng ý. Dù biết rằng sẽ không hề dễ dàng.

Trước đây tôi đã gặp đám bạn này tại bữa tiệc sinh nhật của Dmitro. Đám con cưng nhà giàu chẳng muốn giao lưu với một cô gái bình thường, và tôi cũng chẳng có ham muốn gì để kết nạp họ vào cuộc sống của mình. Khi đó David bắt đầu chọc tức tôi. Lúc đầu, say rượu, anh ta muốn tán tỉnh, nhưng khi tôi từ chối, anh ta chuyển sang hung hăng. Chắc là tôi đã chạm vào cái tôi quá lớn của anh ta.

Chúng tôi bước vào nhà. Một phòng khách rộng rãi chào đón chúng tôi theo phong cách thung lũng, kiểu nhà của người chăn cừu trên dãy Alps, với tiếng lửa lách tách trong lò sưởi. Trước khi chúng tôi đến, mọi thứ ở đây đã được chuẩn bị sẵn sàng. Tiền bạc giải quyết được tất cả. Tôi mỉm cười với chính mình. Nhưng bản thân tôi lại không nghĩ như vậy.

Trong không trung nồng nặc hương thơm của gỗ, pha lẫn một chút khói nhẹ. Một chiếc bàn gỗ sồi đồ sộ và những chiếc ghế có lưng tựa rộng chiếm khá nhiều diện tích ở phía bên phải căn phòng. Một chiếc ghế sofa rộng, màu sáng, đặt đối diện với lò sưởi, tạo ra sự tương phản rõ rệt với những bức tường gỗ tối màu.

- Có phải mỗi mình em thấy chỗ này thật khủng khiếp không? - Alisa phàn nàn bằng giọng khó chịu thường thấy của cô ta.

- Em biết cái gì? – David nói với em gái một cách thiếu kiên nhẫn. – Đây là căn nhà gỗ tốt nhất trong vùng.

- Không thể chọn cái gì tinh tế hơn một chút được sao? – Cô gái nhăn nhó đôi môi hoàn hảo của mình.

Người anh trai ném cho cô ta một cái nhìn cảnh cáo và cô ta im bặt. Cô ta tuân theo uy quyền của anh ta.

Tôi thích căn nhà này. Nó có một linh hồn nào đó của rừng rậm và sự hoang dã. Một vài chi tiết, như chiếc ghế sofa, làm hỏng một chút bầu không khí, nhưng điều đó không sao. Tôi đi quanh phòng khách, ngắm nhìn nội thất và cố gắng không để ý đến ánh mắt sắc lạnh của David, dường như đang dõi theo tôi.

Maksim vui vẻ nằm vật ra ghế sofa và dán mắt vào điện thoại, tuyên bố với mọi người là cậu ta có một cuộc đột kích quan trọng. Tôi không hiểu điều đó có nghĩa là gì, nhưng tôi biết một điều: trong vài giờ tới, chúng tôi sẽ không nghe thấy một âm thanh nào từ cậu ta.

- Nào, chúng ta sẽ nhận phòng thôi, - giọng chỉ huy của David cất lên. – Đi thôi, Dmitro, mang hành lý vào. Còn các cô gái hãy tự chọn phòng cho mình.

Anh ta liếc nhìn tôi một cách kỳ lạ rồi bước ra ngoài, không đợi người bạn. Dima ngoan ngoãn vội vàng chạy theo. Có điều gì mà anh ta không làm để được lòng một kẻ như David chứ?

- Tôi hy vọng các phòng trông đẹp hơn tất cả những thứ này, - Alisa nói với giọng khó chịu, tự nhủ với chính mình hơn là với tôi, và cô ta khe khẽ bước đi trên đôi giày cao gót trên cầu thang gỗ lên tầng.

Tôi không đi theo cô ta. Tôi không muốn mệnh lệnh của David lan đến tôi. Tôi đến gần chiếc bàn được chạm khắc thô sơ, chạm vào bề mặt đánh bóng. Tôi cảm thấy một năng lượng xa lạ nào đó trong những món đồ nội thất như thế. Gần đó, dưới bức tường là một tủ kính trưng bày. Qua lớp kính trong suốt, tôi thấy những chiếc đĩa và tách sứ, được vẽ bằng những họa tiết uốn lượn. Nhiều khả năng chúng chỉ có chức năng trang trí. Tôi để ý thấy cánh cửa dẫn vào bếp và nhìn vào bên trong. Tủ bếp và thiết bị hiện đại đều sạch bong kin kít. Khó có ai từng sử dụng. Khách của căn nhà này không quen với việc tự phục vụ và hầu hết có lẽ đều ăn ở nhà hàng.

Qua cửa sổ, tôi thấy các chàng trai đang quay lại với hành lý trên tay. Dima xách chiếc túi nhỏ của tôi. Tôi biết ơn anh ta vì điều đó. David bước vào đầu tiên và ném hai chiếc vali màu hồng lớn xuống sàn. Mắt anh ta long lên vì tức giận.

- Phụ nữ cần nhiều thứ đồ vô dụng như vậy để làm gì? – Anh ta quát lên giận dữ, không rõ là với ai.

Theo sau là Dima và đưa cho tôi chiếc túi vải nhỏ. Tôi cầm lấy và liếc nhìn David đầy mỉa mai. Anh ta bắt gặp ánh mắt tôi. Không phải ai cũng như em gái anh đâu, tôi gửi cho anh ta một thông điệp thầm lặng.

Trên cầu thang, Alisa xuất hiện với vẻ mặt không hài lòng.

- David, anh có biết trong nhà chỉ có ba phòng không? – Cô ta đòi hỏi.

- Tất nhiên là anh biết. Anh là người đặt nó, - anh ta trả lời.

- Vậy chúng ta phải phân chia chúng thế nào? – Cô ta bắn những tia sáng khó chịu từ đôi mắt xanh về phía anh trai.

- Anh đã tính đến việc có Lara. Nhưng bây giờ em sẽ phải ở chung với Nadia, - một nụ cười chạm khẽ lên môi anh ta, sau đó anh ta nhìn về phía tôi với ánh mắt săn mồi. – Trừ khi Nadia không ngại sống cùng anh.

Vẻ mặt trơ trẽn của anh ta khiến tôi phát cáu, tôi cảm thấy má mình nóng bừng lên.

- Tôi thà nằm trên chiếc ghế sofa này, hoặc trên tấm thảm cạnh lò sưởi còn hơn, - tôi bật ra, không kìm được.

David mỉm cười hài lòng.

- Ồ, em thấy đấy, Nadia không muốn ở với anh. Vậy thì cô ấy sẽ ở với em, - anh ta thông báo với em gái.

Cô ta liếc nhìn tôi đầy ác ý và quay người bỏ đi.

- Giá mà Lara có mặt ở đây thì hay hơn, - cô ta lẩm bẩm trong miệng, bỏ mặc chúng tôi.

Thái độ như vậy thật khó chịu đối với tôi, nhưng tôi không thể làm gì được. Tôi rơi vào giữa bầy cá mập và chúng sẽ cắn xé từng mảnh một cho đến khi nuốt chửng hoàn toàn.