Một phút sau, nước mắt tôi trào ra… vì cười. Ồ, tôi cười sặc sụa. Đơn giản là không thể dừng lại. Tước sĩ ngồi đó, nhã nhặn nhâm nhi tách cà phê hay thứ gì đó trong cốc, và chờ cơn cười của tôi qua đi.
– Ngài đang muốn nói với tôi rằng ngài đã gây ra tất cả mớ hỗn độn này chỉ để tôi tham gia vào cuộc tuyển chọn? Để làm gì? Tôi sẽ không thắng, không có khả năng đó. Chúng ta đều hiểu rõ ai gần như chắc chắn sẽ trở thành hoàng hậu. Vậy sao lại phá hỏng cuộc đời tôi? Việc tôi tham gia cái trò xiếc đó mang lại lợi ích gì? Nếu ngài cần tai mắt ở đó, thì với tư cách là một havor, tôi có thể giúp ngài nhiều hơn mà không cần phải hồi sinh Adalin.
– Nếu ta cần tai mắt, ta đã chẳng đụng đến em, – Tước sĩ lẩm bẩm, – mọi chuyện phức tạp hơn nhiều, Di. Trong cuộc tuyển chọn đó, con bé Lili của ta đã lọt vào.
– Elisabeth? – Lúc này tôi hoàn toàn sững sờ. Elisabeth, hay ở nhà gọi là bé Lili, là con gái duy nhất của Jerold. Một thiên thần nhỏ tóc vàng, mười tám tuổi, một bông hoa đang yêu, dường như chưa bao giờ rời khỏi dinh thự của quản lý mà không có người đi kèm. Và giờ lại thế này.
– Đừng nhìn ta như vậy, – Tước sĩ cáu kỉnh ném về phía tôi. – Bản thân ta cũng sốc. Hóa ra nó đã xúi giục người mẹ ngốc nghếch của mình và nộp đơn như thế. Ta vẫn còn hy vọng rằng nó sẽ không lọt vào top năm mươi. Nhưng không, số phận không tử tế với ta đến thế. Nó đã vượt qua bằng cách nào đó mà ta không hiểu nổi. Và giờ nó sẽ trở thành thí sinh chính thức của cuộc tuyển chọn, – Tước sĩ rất tức giận. Ông ta gõ ngón tay lên bàn, cao giọng, liên tục bồn chồn. Có điều gì đó không ổn. Tôi chưa thể hiểu là gì, nhưng trực giác havor của tôi chưa bao giờ làm tôi thất vọng.
– Vậy thì vấn đề là gì, tôi không hiểu? Lili sẽ khoe mình trong những chiếc váy đẹp, có thể gặp Reynard. Chắc chắn nó sẽ không đi xa. Hãy cho nó một người hầu đáng tin cậy và thế là xong. Sau đó, sau cuộc tuyển chọn, sẽ không thiếu những quý ông giàu có theo đuổi. Ngài sẽ chọn người xứng đáng nhất, như người ta vẫn nói. Còn Elisabeth sẽ có một cuộc phiêu lưu tuyệt vời để nhớ.
– Em nói dễ quá. Nhưng em không biết hết mọi chuyện để phán xét như vậy, – Jerold nói, giọng đã bình tĩnh hơn.
– Tôi không biết gì? – Tôi lập tức hỏi.
– Khoan đã, ta sẽ kể hết cho em ngay bây giờ.
Đồ sên ranh mãnh.
– Được rồi. Giả sử tôi lọt vào đó. Dù tôi vẫn chưa hiểu hết làm sao điều này có thể xảy ra. Cuộc tuyển chọn đã kết thúc, các ứng cử viên đã được xác định từ một tuần trước. Nhưng giả sử kế hoạch điên rồ của ngài thành công. Và sau đó? Sau đó thì sao?
– Sau đó em sẽ trở thành cái bóng của con gái ta. Em sẽ luôn ở nơi nó ở, em sẽ không rời mắt khỏi nó cho đến khi nó rời khỏi cái cuộc tuyển chọn hoàng hậu chết tiệt đó. Và ta không quan tâm em làm điều đó bằng cách nào. Em là havor, vì vậy ta nghĩ đối với em không có nhiệm vụ nào là bất khả thi. Đúng không, Di? – Ông ta dường như hơi run, hoặc vì một cơn giận không rõ nguyên nhân, hoặc có thể vì căng thẳng.
Vậy tại sao chúng ta lại lo lắng như vậy? Hmm…
– Ngài nghĩ rằng sẽ nguy hiểm ở đó? Ở nơi an toàn nhất, được nhồi nhét đủ loại bảo vệ? – Tôi trả lời một cách hoài nghi nhất có thể. Thôi nào, đồ sên, hãy khai ra đi.
– Nếu em nghĩ rằng ta sẽ trình bày mọi thứ ra như trên đĩa cho em, thì em biết ta chưa đủ, và em còn nằm trong top mười havor giỏi nhất, – câu nói đó chạm vào tôi, xé toạc ngay chỗ đau.
Tôi tự hào nhất về những thành tựu của mình trong thế giới tội phạm. Dù sao, không phải cô phù thủy hai mươi tuổi tự học nào cũng có thể khoe khoang về thứ hạng như vậy trong số những người giỏi nhất.
– Nhưng ta sẽ nói với em một điều, để em hiểu tầm quan trọng của nhiệm vụ của mình. Cuộc tuyển chọn hoàng hậu này sẽ không chỉ là một thủ tục đơn giản. Nó sẽ đi vào lịch sử như một cuộc tuyển chọn đẫm máu. Có rất nhiều thứ đang bị đặt cược. Vì vậy, lợi ích của em là phải rời khỏi nó càng sớm càng tốt. Điều đó có nghĩa là em sẽ làm mọi cách để Lili được gửi về nhà sớm nhất.
– Vậy tại sao ngài không thể đơn giản là không cho Elisabeth tham gia cuộc tuyển chọn đó? Tôi không biết. Nhốt nó ở nhà, đặt lính canh. Ở đó, như tôi nghe nói, không ai bị giữ lại một cách cưỡng bức. Có rất nhiều thí sinh, họ sẽ nhanh chóng tìm người thay thế cho nó, – tôi tiếp cận từ một hướng khác, có vẻ ôn hòa.
Mục tiêu của tôi chỉ có một – moi càng nhiều thông tin từ tên sên càng tốt. Nguyên tắc thứ ba của havor – càng có nhiều thông tin, càng dễ hoàn thành nhiệm vụ.
– Để không gây ra sự nghi ngờ không cần thiết, đồ ngốc! Hay em nghĩ sau đó ai đó có thể thoát khỏi bàn tay sắc sảo của các điều tra viên với viên đá sự thật của họ?! – Quản lý lại nổi khùng lên. Sau đó, nhận ra mình đã lỡ lời, ông ta nói thêm với giọng điệu bình tĩnh hơn. – Được rồi, nói đủ rồi. Ngày mai em sẽ lên đường đến Gorlom và làm như ta đã nói. Này, đây cho em một sonar để liên lạc (một tấm kim loại – một hiện vật, hoạt động nhờ lòng bàn tay của chủ nhân, kết nối tinh thần người đó với người cần liên lạc), cái của em hãy để ở nhà. Sau buổi họp, hãy báo cáo kết quả.
Tôi im lặng lấy hiện vật và đứng dậy để cuối cùng rời khỏi cái nơi thối tha này và suy nghĩ một mình xem nên làm gì tiếp theo. Tôi còn một kế hoạch nhỏ khác để qua mặt tên quản lý không đáng kính của chúng ta, nhưng khi đó tôi sẽ phải vĩnh viễn chia tay thị trấn. Thôi thì, có lẽ đã đến lúc…
Với những suy nghĩ đó, tôi bước ra cửa phòng làm việc của Jerold.
– Diana! – Giọng của tước sĩ đuổi kịp tôi vào giây cuối cùng. Tôi gần như đã bước ra ngoài, nhưng, nghiến răng, đành phải quay lại.
– Còn yêu cầu gì nữa không? – Tôi hỏi một cách mỉa mai.
Con xin lỗi, không kiềm chế được.
– Không có yêu cầu, chỉ có một lời cảnh báo, – Quản lý nói với giọng quá bình tĩnh, khe khẽ, lén lút.
Rất đĩnh đạc, không vội vàng, ông ta đứng dậy khỏi chỗ ngồi và đến gần tôi, nheo đôi mắt vốn đã không to lắm. Có lẽ ông ta muốn đè bẹp tôi về mặt tinh thần bằng uy quyền của mình, hmm…
– Ta muốn cảnh báo em ngay, em yêu quý của ta. Như người ta nói, khi em chưa kịp làm điều ngu ngốc. Nếu em chỉ cố gắng, bằng những trò havor của mình, trốn thoát khỏi ta, thì hãy chắc chắn, ta sẽ giao em cho Scar. Bản in dấu ấn của em cho bùa truy tìm, như em nhớ, ta có.
Tôi ngừng thở. Thế là hết. Giờ thì thực sự là hết.
– Ngài sẽ không dám, – tôi chỉ có thể rít lên qua kẽ răng. Ông ta thực sự có bản in dấu ấn của tôi, từ thời tôi còn nhỏ, yếu ớt và hoàn toàn đau khổ…
– Sao em lại tái mặt thế? Ta sẽ không ném em cho Scar mổ xẻ, nếu em làm những gì ta yêu cầu. Và nếu em hoàn thành nhiệm vụ, ta sẽ trả lại bản in dấu ấn đó cho em. Đó sẽ là động lực thêm cho em. Em sẽ thoát khỏi ta mãi mãi, – hài lòng với vẻ mặt ủ rũ của tôi và hiểu rằng mình đã đạt được điều muốn, tước sĩ vui vẻ vỗ vai tôi và đẩy tôi ra khỏi phòng làm việc.